“Tuy phong ấn của tôi đã được cởi bỏ, nhưng tôi cảm thấy bảo vệ đế quốc chỉ dựa vào ma pháp thì không đủ.” Soso thực lo lắng, “Tôi nghĩ mình không đủ năng lực gánh vác trách nhiệm trọng đại như vậy.”
Hydeine hỏi: “Đây là phiền não của ngươi à?”
Soso gật đầu.
Hydeine nói: “Đại đa số quý tộc Kanding đế quốc đều có phiền não đó, nhưng ngươi có một điểm khác bọn họ.”
Soso tỉnh tỉnh mê mê.
“Ngươi là vương tử Julan.”
Soso lại gật đầu. Cậu biết rõ thân phận của mình.
“Ngươi có quyền lựa chọn.” Hydeine nói tiếp, “Chấp nhận hoặc từ chối. Cho nên, đáng lẽ hiện giờ ngươi phải đang phiền não về việc nên lựa chọn thế nào mới đúng.”
Soso nói như vẹt: “Nên lựa chọn thế nào?”
“Gả cho Ciro.”
Soso đột nhiên trừng to mắt.
“Hoặc là không.”
Mắt Soso vẫn tròn xoe.
“Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng Ciro muốn trả thù tất cả những kẻ ủng hộ hắn, lựa chọn gả cho ngươi.”
Soso: “…”
“Bất kể ngươi lựa chọn thế nào cũng được, đó là cuộc sống của ngươi, do ngươi chịu trách nhiệm. Yêu cầu duy nhất của ta với ngươi chính là…” Hydeine trầm giọng, “Giờ ngủ thì phải thành thành thật thật mà nằm trên giường.”
Soso vẻ mặt khổ sở, “Nhưng tôi không ngủ được.”
“Thế nên ta mới yêu cầu ngươi nằm ở trên giường chứ không phải ngủ chết trên giường.” Hydeine nhướng mày, “Hiểu ý chưa?”
Soso nghĩ nghĩ, chầm chậm gật đầu.
“Tốt. Giờ thì xoay người ra sau.” Hydeine vươn tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-dai-luc-he-liet-chi-nhi-de-hoa/2445516/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.