Nước miếng Lương Đông bắt đầu tuôn ra không kiểm soát, lúc thổi suýt nữa thì phun mưa.
Anh ta trợn mắt, không thể tin nổi, bánh ngô này thơm quá vậy!
Thật sự là cho chó ăn à?
Có phí phạm quá không?
Lương Đông vừa thổi bánh, vừa vô thức đưa tay lại gần miệng hơn, gần hơn... gần hơn nữa.
Cuối cùng, đầu lưỡi chạm vào vị ngọt ngào.
Bánh ngô có bí đỏ nghiền và bột ngô, vị nền vừa thơm vừa ngọt, y hệt mùi hương, thậm chí còn đậm đà hơn.
Mùi thơm ngọt ngào lan tỏa trong miệng.
Khi nhai, hạt thịt bò giấu bên trong lộ diện, mang theo mùi thịt bò nồng đậm.
Thậm chí còn có chút nước thịt thoang thoảng tứa ra từ hạt thịt, lan tỏa trong miệng.
Cái... cái này ngon quá vậy?!
Mắt Lương Đông sáng rực, tuy là đồ ăn thú cưng, không thêm muối, nhưng bánh ngô không muối là chuyện bình thường.
Cái bánh này đã kết hợp hoàn hảo hương vị tự nhiên của các nguyên liệu, đúng là sự kết hợp hoàn mỹ.
Lương Đông không kiềm chế được biểu cảm nữa, cái bánh này đã phá vỡ định kiến của anh ta.
Chẳng biết từ lúc nào, cả cái bánh ngô đã chui tọt vào bụng Lương Đông.
Hạt Dẻ ngồi nghiêm chỉnh, trơ mắt nhìn cái bánh biến mất trong miệng con sen, mắt trợn trừng, cả con chó ngây dại.
Thấy đôi tay tội lỗi của Lương Đông lại vươn về phía cái bánh thứ hai, Hạt Dẻ không nhịn được nữa.
Nó gào lên “gâu gâu~”, lao tới, tung cước, đá bay ý đồ đen tối của Lương Đông.
Hai chân trước cào cấu quần áo Lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261847/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.