“Thế tôi về dắt chó ra, tiện thể đi dạo luôn.”
Cô gái quyết định nhanh chóng, luyến tiếc nhìn cái xửng hấp, rồi chạy một mạch về nhà.
“Ơ...”
Ông chú trung niên trơ mắt nhìn cô gái bỏ đi, lòng đầy buồn bã.
Với kinh nghiệm bán hàng bao năm, ông ta nhìn là biết cô này rất muốn mua, vốn định chốt đơn, ai dè lại bị thằng bán bánh ngô cho thú cưng bên cạnh nẫng tay trên.
Ông chú tức tối lườm xe hàng của Lâm Huyền, ban đầu còn tưởng không đe dọa gì, ai ngờ loáng cái đã cướp mất khách tiềm năng của mình.
Bên này, mẻ bánh đầu tiên đã chín.
Lâm Huyền mở nắp xửng, trong nháy mắt, mùi thơm nồng nàn như được giải ấn, bùng nổ.
Cách đó không xa, Lương Đông đang dắt chó Beagle của mình, tên là Hạt Dẻ, vừa tắm xong từ tiệm thú cưng ra.
“Không biết sạch sẽ được ba ngày không nữa.”
Lương Đông lẩm bẩm bất lực, ngồi xuống, trừng mắt nhìn "con trai": “Tao cảnh cáo mày đấy Hạt Dẻ, còn dám vào bếp lục thùng rác nữa, tao xử đẹp!”
“Gâu~”
Hạt Dẻ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn Lương Đông đầy vô tội.
Người ngoài nhìn vào chắc tan chảy vì sự đáng yêu này.
Nhưng Lương Đông mặt lạnh tanh, chỉ ai nuôi Beagle mới hiểu, con quỷ này nhìn thì ngây thơ, thực ra bụng một bồ dao găm.
Trên mạng còn có cả "Hội nạn nhân của chó Beagle", toàn là các con sen bị Beagle hành hạ lên bờ xuống ruộng.
Lương Đông đang định giáo huấn thêm vài câu, Hạt Dẻ bỗng như phát hiện ra gì đó, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261846/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.