Vừa dứt lời, bác ta co cẳng chạy như bị ma đuổi, đóng sầm cửa lại.
Ngô Dật nhìn cánh cửa đóng chặt, nhíu mày, mặt đầy khó hiểu lẩm bẩm: “Nói năng gì mà bí bí hiểm hiểm? Bác Trương hôm nay uống nhầm thuốc à?”
Bà Ngô ban đầu cũng thấy bác Trương hơi kỳ quặc.
Nhưng giây tiếp theo, não bà như đột nhiên bắt sóng được với bác Trương, sắc mặt lập tức đại biến, nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
Trong phút chốc, bà Ngô cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Bà thừa hiểu, nếu để bác Trương mang cái hiểu lầm này đi rêu rao, cả nhà bọn họ đừng hòng ngóc đầu lên ở khu này nữa.
Sau này còn ai dám giới thiệu đối tượng cho con trai bà nữa!
Bà Ngô bùng nổ, cây phất trần trong tay giơ cao, gào lên: “Tao đánh chết cái thằng trời đánh này! Mặt mũi cả nhà đều bị mày làm mất sạch!”
BỐP! Ngô Dật bất thình lình ăn trọn một cú, cả người “Oái~” một tiếng, nhảy dựng lên, đau đến ứa nước mắt. “Mẹ! Mẹ làm gì thế! Con chọc gì mẹ!” “Con làm mất mặt cái gì!” Ngô Dật cảm thấy mình oan hơn cả Thị Mầu. “Người ta nghi mày cặp với đàn ông đấy!” Bà Ngô thấy con trai vẫn còn ngơ ngác, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. “Hả? Sao có thể? Con trai mẹ mà mẹ không hiểu à? Con thẳng hơn cả thép!” Ngô Dật nghe vậy, cuống cả lên. “Tao cho mày thẳng này!” Bà Ngô tức đến bốc khói, hơi đâu mà nghe giải thích, gầm lên, quất thêm hai phát phất trần không nương tay. Ngô Dật bị đánh, la
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261824/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.