“Lẵng... hoa? Thảm... đỏ?”
Ngô Mộng Mộng ngớ người.
Ngô Dật nghe thấy, mặt đầy đắc ý đi ra, cười toe toét chỉ huy: “Lẵng hoa để ở cửa thang máy hai cái, cửa nhà hai cái, dưới tầng một hai cái.”
“Thảm đỏ thì trải từ cửa nhà đến tận cửa thang máy.”
“Vâng ạ.”
Anh thợ gật đầu, nhận lệnh xong, lập tức hô hào đồng nghiệp làm việc.
Ông Ngô, bà Ngô và Dư Dao trong nhà nghe thấy, đều nhìn nhau, mặt đần thối.
“Ngô Dật, anh thần kinh à! Anh đi đặt thảm đỏ với lẵng hoa???” Ngô Mộng Mộng hoàn hồn, cảm thấy cạn lời.
“Chứ sao! Thế mới tỏ rõ sự coi trọng của anh với ông chủ Lâm!”
Ngô Dật mặt vênh váo, ưỡn ngực, không hề nhận ra hành vi của mình lố bịch đến mức nào.
Anh ta vừa nói vừa cúi xuống, săm soi lẵng hoa.
Hoa kết đúng là rất tinh xảo.
Ở vị trí bắt mắt, còn cố tình kẹp mấy tấm ảnh Lâm Huyền bán hàng ở mấy chỗ khác nhau.
Mấy tấm này chụp rất có tâm, tấm nào cũng là ảnh cận mặt, bắt trọn khoảnh khắc hắn đang tập trung nấu nướng hoặc nói chuyện với khách.
Khỏi phải nói, mấy tấm này là do Ngô Dật “chôm” trên nhóm về.
Lúc thấy ảnh, anh ta đã thấy quá hợp, nên không chút do dự, cho vào lẵng hoa luôn.
Ông Ngô bà Ngô đứng cạnh nhìn con trai, không thể nhịn nổi nữa.
“Con trai bà mất trí rồi, bà có quản không đấy.”
Ông Ngô mặt đầy bất lực, quay sang vợ, ánh mắt chán chả buồn nói.
“Con trai tôi cái gì, không phải con ông à? Ông không quản?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261823/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.