Quách Vị ngay đêm đó ở trong mơ bận rộn cả đêm.
Trong mơ cậu phi thường tích cực cố gắng thực hiện đề nghị của Nguyễn Diệc Vân, muốn hôn lên đôi môi Nguyễn Diệc Vân một cái.
Cậu vẫn giữ nguyên sự nhút nhát vốn có khi còn thức, thế nhưng hoàn toàn gạt bỏ sự thận trọng sang một bên, trở nên càng bốc đồng dũng cảm, thậm chí có chút là da mặt dày.
Cậu đỏ mặt lớn tiếng hỏi Nguyễn Diệc Vân: "Hiện tại có thể không? Ở đây có thể không?"
Nguyễn Diệc Vân bảo cậu đi đánh răng, lại nói cậu ăn kẹo bạc hà, còn kêu cậu hát một bài tình ca biểu đạt hết tâm ý của mình, hát xong rủ cậu lên trên mái nhà trường học đọc diễn cảm mấy bài thơ tình.
Quách Vị vì để hôn nhẹ được anh cố gắng dốc hết toàn lực, loại bỏ muôn vàn khó khăn dũng cảm vượt ải, nhưng ngay tại thời khắc mấu chốt thì gặp phải cản trở.
Ngay trước khi cậu tỉnh lại, bị một đám học sinh xa lạ bao quanh vây vào giữa, tên đầu xỏ lớn tiếng quát cậu, nói là hậu cung Nguyễn Diệc Vân có quy định, muốn hôn môi bông hoa lạnh lùng cao ngạo trong lòng họ trước tiên cần phải trải qua kì bỏ phiếu, mà cả quá trình cậu chỉ thu hoạch được một phiếu, phải chịu nỗi khổ bị loại bỏ, đừng tiếp tục si tâm vọng tưởng.
Cậu dựa vào lí lẽ biện luận, tin chắc một phiếu duy nhất tuyệt đối là bản thân Nguyễn Diệc Vân bỏ, đó mới là lá phiếu quan trọng nhất, nên một phiếu này chắc chắn có quyền quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-dau-han-dinh/910994/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.