Toàn bộ bên trong thế giới của Quách Vị giờ đây chỉ còn lại có tiếng tim đập của chính cậu.
Đôi môi Nguyễn Diệc Vân chỉ dừng lại ở trên da của cậu ngắn ngủi trong một giây, liền rời đi, để lại một dấu hôn nóng bỏng.
Quách Vị giơ tay lên, mu bàn tay đè xuống một mảng da nhỏ kia, hé miệng, lại nửa ngày không nói ra lời nói, chỉ chỉ ngốc nghếch mà liếm môi một cái.
Nguyễn Diệc Vân cũng không thèm để ý, lại gần cậu, nhìn cậu rồi cười tủm tỉm.
Quách Vị thử hít thở sâu mấy lần, rốt cục khôi phục một chút bình tĩnh. Mà khi cậu mở miệng, âm thanh vẫn còn hơi run rẩy: "Tớ đoán... Tớ đoán cậu cũng thích tớ."
Cậu đang nói chuyện đồng thời cũng nhìn Nguyễn Diệc Vân phía đối diện, vừa thích vừa nhỏ giọng bổ sung thêm một câu: "Ít nhất là rất có hảo cảm."
Nguyễn Diệc Vân khẽ mím môi dưới, vừa không thừa nhận, cũng không phủ nhận, vẫn chỉ là đang cười.
Quách Vị lôi kéo tay hai bọn họ để cùng nắm tay nhau, truy hỏi: "Đúng hay không?"
Nguyễn Diệc Vân rốt cục mở miệng, nói hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Cậu thật đáng yêu."
Quách Vị mặt đỏ tới mang tai từ lâu, lại không tha thứ mà truy hỏi: "Cậu có phải là cũng thích... Cũng có một chút thích tớ?"
Nguyễn Diệc Vân lắc đầu. Sau đó, anh trong ánh mắt thất vọng của Quách Vị nhấc lên một cái tay khác, ngón tay trỏ cùng ngón tay cái cách nhau 1 chút, rồi từ từ kéo xa, nói: "Không phải chỉ một chút chút đâu."
Sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-dau-han-dinh/910993/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.