Nhưng khi nhìn dáng vẻ của Phục Lam, hiển nhiên là vừa mới ngủ dậy, có lẽ còn chưa kịp ăn sáng.
Hà Trí Mỹ lau qua loa bình hoa, nhân lúc người kia còn chưa trở về phòng, cô mở miệng hỏi: "Ngài muốn ăn gì không? Tôi đi siêu thị mua ít thức ăn."
"Không cần đâu." Phục Lam xoay người về phòng, bỗng nhiên dừng lại, lạnh giọng nhắc nhở: "Nấu cơm cũng không nằm trong phạm vi công việc của chị."
Câu này không sai, cô chỉ là nhân viên dọn dẹp nhà cửa, chỉ có trách nhiệm giúp Phục Lam làm đầy tủ lạnh.
Nhưng khi nghe chính miệng Phục Lam nói như vậy, Hà Trí Mỹ vẫn hơi rũ mắt xuống, trong lòng không tránh khỏi có chút mất mát.
Cô tiếp tục lau dọn, một lúc sau chuông cửa đột nhiên vang lên, là thức ăn Phục Lam đặt trước.
Hà Trí Mỹ vừa dọn món lên bàn thì nhìn thấy Phục Lam đã thay xong quần áo.
Có thể do dáng vóc xinh đẹp nên dù mặc gì cũng mang đến cảm giác ưu nhã, làm nổi bật nét đẹp của Phục Lam đến mức tối đa.
Nhìn bàn thức ăn được bày biện chỉnh tề, Phục Lam đặt hộp quà trong tay xuống, nhẹ giọng nói một câu "Cảm ơn".
Hà Trí Mỹ lắc đầu không nói gì, lông mày nhướng lên khi nhìn thấy cô ấy lấy hộp Hoa Quế tô ra.
"Chủ biên cũng thích ăn Hoa Quế tô của Yến thành sao?"
Nghe cô ấy nói, Phục Lam nhìn xuống hộp Hoa Quế tô.
Đây là cô bị nhét vào tay sau khi vừa xuống máy bay hôm qua, vẫn là người đàn ông gặp ở hội trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-quan-he-khong-don-gian/271706/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.