"Học sinh cấp 3 mất tích sao?" – Xách theo túi đồ ăn, Mạc Dao thong thả vừa đi vừa nói chuyện với trợ lý của mình. – "005, liệu rằng cái này có liên quan đến nội dung của chương trình không?"
{Cái này tôi cũng không chắc vì phía bên đạo diễn vẫn chưa đưa bất cứ thông tin gì về chương trình lần này.}
{Dù chưa đến giờ chương trình khai máy nhưng cậu vẫn phải cẩn thận.}
Mạc Dao ngoan ngoãn gật đầu, tay không ngừng mâm mê tay cầm túi bóng khiến nó bị xoắn lại với nhau. Cảm giác chờ đợi nguy hiểm ập đến quả thực không mấy dễ chịu. Cậu muốn hỏi 005 bao giờ có thể khai máy thì quả cầu đã lên tiếng trước.
{Mạc Dao, có người đi theo cậu.}
"Gì... gì cơ?" – Bàn tay cầm túi đồ hơi siết chặt lại.
{Đừng quay đầu! Để hắn biết cậu phát hiện ra hắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.}
"Vậy tôi phải làm gì?"
{Từ từ để mị nhớ lại các quy tắc phòng vệ đã.}
{A... a... a... sao lúc này không nhớ được gì vậy!}
Nhìn 005 bởi vì hoảng loạn mà không ngừng xoay vòng vòng, tinh thần cậu cũng theo đó mà trở nên căng thẳng hơn. Nhớ đến lời 005, Mạc Dao không dám dừng lại chỉ có thể máy móc mà đi về phía trước. Lúc này cậu có đi đúng hướng về chung cư hay không cũng không còn quan trọng nữa. Mọi suy nghĩ của thiếu niên đều dồn hết vào đôi chân đã gần như mềm nhũn vì sợ hãi. Một thoáng qua Mạc Dao đã nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589466/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.