{Tôi thật sự không ngờ luôn ấy. Cứ nghĩ Mạc Dao nhà chúng ta là thỏ thường ai ngờ là thỏ có răng nanh. Chắc chỗ bị đá hôm qua vẫn chưa lành đâu nhỉ. Há há nghĩ mà thấy buồn cười.}
[Trước cứ báo với quản lý về việc tên nhóc lạ mặt này có hành vi quấy rối như vậy việc cậu đá thương người khác sẽ được coi là tự vệ.]
Khác với vẻ hả hê của 005, 197 lại bình tĩnh đưa ra quyết sách đúng đắn nhất. Dù sao nó cũng là người quản lý duy nhất của công ty mấy việc cỏn con như vậy đã là gì.
Mạc Dao sau khi tấn công Lục Bắc liền cũng có chút hối hận. Tuy nhiên nếu quay ngược thời gian một lần nữa cậu vẫn sẽ làm như thế bởi vì những lời người kia nói thật sự rất quá đáng. Dẫu ở trường học vẫn có vài thành phần tò mò hỏi cậu là nam hay là nữ nhưng không có ai lưu manh như kẻ kia đòi... đòi xem ngực cậu.
[Sao vậy?]
Thấy mặt thiếu niên hết xanh lại đỏ, 197 rất quan tâm mà dò hỏi cậu. Chẳng lẽ vừa rồi đá tên nhóc kia bản thân người này cũng bị thương?
"Không có gì." – Định nói không sao nhưng nghĩ lại nơi đây chỉ có 005 và 197 là bạn của mình cậu đành nhỏ giọng nói ra suy đoán của bản thân. – "Tôi chỉ đang suy nghĩ liệu người này có liên quan đến nội dung của chương trình lần này không."
[Bối cảnh của chương trình là ở trường học. Theo tôi thì khả năng liên quan đến người của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589464/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.