[Mạc Dao, mau tỉnh lại đi.]
[Mạc Dao!]
[Có ma kìa!]
Nghe đến hai từ cuối thiếu niên liền mở choàng mắt ra. May mắn, đập vào mắt cậu lúc này là đỉnh màn hoa lệ thay vì khuôn mặt ghê rợn nào đó. Mạc Dao vươn tay dụi dụi mắt rồi từ từ ngồi dậy, tóc đen theo động tác của thiếu niên mà phủ xuống hai vai.
"Sao vậy 197?"
Mạc Dao không có thói gắt ngủ nhưng mỗi khi tỉnh dậy cậu phải mất một lúc lâu mới có thể lấy lại tinh thần. Bình thường thiếu niên đã bày ra dáng vẻ ngô nghê không thông minh rồi, khi ngủ dậy cậu càng giống như lật đật chỉ biết lắc trái lắc phải trên giường.
[Vì sao lại như thế này?]
Giọng điệu vị quản lý có chút sốt sắng mà dò hỏi thiếu niên.
"Sao cơ ạ?"
[Cậu... Cậu đang ngủ ở trên giường.]
Thì người vốn dĩ là ngủ trên giường mà.
Như đọc được suy nghĩ của thiếu niên, quả cầu màu xanh hơi lạnh giọng nhắc nhở cậu.
[Mạc Dao, hôm qua cậu ngủ trên ghế dài.]
"Ghế dài?"
Động tác dụi mắt của thiếu niên hơi dừng lại như đang suy nghĩ gì đó. 197 rất kiên nhẫn đội thiếu niên nghĩ ngợi xong, cuối cùng gương mặt xinh đẹp kia mới "A" lên một tiếng như đã hiểu ra tất cả.
"Chẳng... chẳng lẽ ngày hôm qua tôi mộng du bò lên giường đè chết vị hôn phu rồi sao?" - Thiếu niên run rẩy dùng chăn trùm lên người mình. - "Chúng ta sẽ không bị chém đầu chứ?"
[...]
197 nhận ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589430/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.