Sáng hôm sau, khi Mạc Dao mở mắt, Dan đã không còn ở trong phòng nữa. Xung quanh cậu là đủ món đồ mới mẻ, từ đồ chơi của dân thường đến món đồ quý tộc, đủ để thấy người sưu tầm chúng có bao nhiêu dụng tâm. Bên cạnh giường của thiếu niên cũng xuất hiện một trên bàn mới tinh vẫn còn nồng mùi sơn, trên bàn bày biện vài món ăn khác nhau, dù đựng trong những chiếc tô rẻ tiền nhưng chỉ ngửi mùi thơm tỏa ra từ nó thôi Mạc Dao cũng đoán ra được nó không hề rẻ chút nào. Thiếu niên gãi gãi đầu, lát nữa Dan trở về cậu nên nhắc nhở hắn tiết kiệm một chút, dù sao cậu cũng không còn là phu nhân gì đó nữa.
Trong lúc thiếu niên đang chậm rãi nhai nuốt thức ăn thì một quả cầu sắt đã bay đến ôm chặt lấy cậu.
{Cuối cùng cũng vào lại được rồi!!!}
{Dao Dao, nói cho mị biết cậu có bị ai bắt nạt không? Nói ét ô ét đi!}
Mạc Dao rũ mắt không trả lời nhưng bàn tay cầm thìa của cậu đã hơi run lên khiến nước súp bắn ra ngoài một chút. Dù đêm hôm đó cậu nhớ không được nhiều nhưng vẫn khiến cơ thể nhỏ bé theo bản năng mà sợ hãi.
{Dao Dao?}
"Mọi chuyện lúc này ổn rồi."
Thấy 005 khó hiểu nhìn mình Mạc Dao cũng không giải thích nhiều. Dù sao chuyện này đã qua rồi nếu nhắc lại cũng chỉ khiến cậu khó chịu thêm mà thôi. Thiếu niên lắc lắc đầu tiếp tục ăn thức ăn. Nhờ sự chăm sóc tận tình của Dan, cả người cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589398/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.