Mạc Dao lần nữa nằm mơ. Cậu mơ thấy bản thân mình quay trở lại căn phòng bí mật của trang viên Gelbero. Tuy nhiên lúc này căn phòng lại không còn sạch sẽ như trước nữa mà tràn ngập mùi máu tươi. Thiếu niên rũ mắt nhìn vũng nước màu đỏ dưới chân mình, có lẽ vì đây là mơ nên cậu phản ứng trì độn hơn bình thường rất nhiều. Cậu hoàn toàn không ý thức được thứ nhớp nháp dưới chân mình là gì mà ngược lại còn nhấc chân lên nhìn một chút. Dường như cảm thấy mấy thứ này chẳng thú vị tí gì nên thiếu niên liền bỏ chân xuống.
Tí tách...
Một giọt nước từ trên cao chảy xuống má thiếu niên. Mạc Dao ngơ ngác dùng tay sờ lên mặt mình sau đó giơ ra trước tầm mắt.
Lại là màu đỏ.
Cậu theo bản năng muốn ngửa đầu lên nhìn nhưng một giọng nói chợt vang lên cắt ngang ý định đó của thiếu niên.
"Nếu cậu không muốn ám ảnh cả đời thì tốt nhất đừng ngửa mặt lên."
"Aisha?"
Mạc Dao ngơ ngác nhìn thiếu nữ xinh đẹp từ từ tiến lại gần phía mình. Khác với những lần gặp trước, Aisha của những lần đó luôn bày ra bộ dạng đáng thương và tuyệt vọng nhưng lúc này thiếu nữ lại mang dáng vẻ đầy tự tin và thỏa mãn. Tựa như nàng vừa hoàn thành xong tâm nguyện lớn nhất của bản thân mình.
"Tôi không phải là Aisha mà cậu biết." - Thiếu nữ mỉm cười kéo thiếu niên ra khỏi vũng máu. Thật kỳ lạ là những vết bẩn trên mặt cậu theo cái nắm tay của nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589396/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.