Khi cô bước vào trường học, cả ngôi trường đã loạn cả lên. Gia đình của Mai Như vốn cũng không phải gia đình tầm thường, ngay sau khi cha mẹ cô bé nhận được tin tức đã ngay lập tức liên hệ người phong tỏa lại ngôi trường.
Thế nhưng chỉ sợ tên biến thái kia đã mang theo cô bé rời khỏi trường học rồi!
“Chị!”
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, cô ngoảnh lại phía sau, đối diện là hai cặp mắt to tròn tỏa sáng như bảo thạch của cặp sinh đôi.
“Em đã bảo là... không cần đến cơ mà...” Khuôn mặt nhỏ bé của Trần Phương đỏ lên, ánh mắt lại lóe lên vẻ thỏa mãn và thích thú.
“Chị không cần phải đến đây.” Trần Phong trầm ổn hơn thì nhíu mày nói. Cậu không muốn để chị phải đối mặt với nguy hiểm rình rập xung quanh nơi này.
Cô mỉm cười vỗ vỗ đầu hai đứa trẻ, lơ đãng liếc nhìn xung quanh, đôi môi xinh đẹp khẽ đóng mở. “Ý Nhiên, cho anh 5 phút, lăn ra đây cho tôi.”
1...
2...
3...
4...
“Có... có chuyện gì sao?” Ý Nhiên mở ra cánh cửa phòng ngay bên cạnh cô và hai đứa trẻ, ánh mắt được giấu kín dưới chiếc kính râm lóe lóe lóe...
Cô ấy tìm đến cậu kìa... Cô ấy cần cậu kìa... Bây giờ là lúc để thể hiện bản lĩnh đàn ông đó đồ ngu =^=!
“Có thể giúp tôi một vài việc được không?” Cô nhìn chằm chằm vào mắt Ý Nhiên.
Ý Nhiên dưới ánh mắt bức người của cô hơi hơi co rụt thân thể, trái tim nhảy “ầm ầm”, mặt đỏ bừng lên. Cậu bỏ kính râm ra, liếm liếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-bien-thai-du-do-lam-chuyen-xau/688/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.