Mai Như vội vàng chạy trên hành lang, khuôn mặt nhỏ bé gấp gáp đến đỏ bừng, thở hổn hà hổn hển.
Đột ngột, khi chạy qua căn phòng kho, một đôi tay to lớn thò ra từ trong cánh cửa phòng, một tay bịt lại miệng của Mai Như, một tay lôi cô bé vào phòng kho.
Mai Như hoảng sợ đến bật khóc, tròng mắt trắng dã trợn lên, sau đó ngất xỉu, bị lôi vào phòng.
“Cách!”
Khóa cửa.
“Trần Phương... tôi phải làm sao? Tôi phải làm sao?” Viên San San lạnh như băng nhìn vào mắt Trần Phương, thế nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng tâm tư của chính cô bé.
Dù có trưởng thành như thế nào thì Viên San San cũng chỉ là một cô bé chưa đầy 6 tuổi mà thôi.
“Chát!”
Tất cả mọi người sững sờ nhìn Viên San San ăn một tát của Trần Phương, chỉ duy độc Trần Phong nhếch mép “ha” một tiếng.
Viên San San ôm gò má đỏ bừng lên rần rần, trái tim điên cuồng nảy loạn dần dần bình tĩnh lại xuôi theo cơn đau. Cô rút ra từ trong túi quần một chiếc điện thoại, giọng nói lạnh lùng mang theo cơ trí và bình tĩnh đến rợn người.
“Đem toàn bộ trường học này lục tung cho tôi!”
...
Đạt hiệu trưởng mấy ngày nay đều đã khóc không ra nước mắt. Vốn dĩ trường tiểu học của ông là một trường học vô cùng nổi tiếng và có uy tín, mấy hôm nay lại liên tục có học sinh biến mất trong trường.
Các cha mẹ kia đã không phải hạng tầm thường, nay lại có một Mai Như gia cảnh phía sau vô cùng kinh khủng mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-bien-thai-du-do-lam-chuyen-xau/687/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.