Không biết lại qua bao lâu, Mộ Ti Vũ cứ như vậy lẳng lặng nằm trên giường, con mắt mở thật to, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn dương quang ấm áp vốn cũng không chói lọi bao nhiêu nhạt dần.
"Chi nha ———"
Có người chậm rãi đẩy cửa gỗ, phát sinh thanh âm rất nhỏ, trong không gian hoàn toàn yên tĩnh lại có vẻ chói tai. Chính là cho dù nghe được thanh âm, Mộ Ti Vũ cũng không có ngẩng đầu, vẫn duy trì tư thế cũ, không nhúc nhích, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư không biết đã bay tới nơi nào rồi."Công tử, công tử ——"
Có người ở trước mặt nhỏ giọng gọi. Qua thanh âm, là một tiểu nha đầu 13, 14 tuổi, cung phục màu lục nhạt, hai búi tóc tròn khả ái, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hai mắt to như quả nho, có vẻ khả ái lại nhu thuận. Trên tay bưng một cái khay phong cách cổ xưa, bên trên có một bát ngọc trắng, còn tỏa nhiệt khí nhè nhẹ.
Thấy Mộ Ti Vũ nhìn mình, mặt tiểu nha đầu không khỏi đỏ hơn, nàng xấu hổ cúi đầu, sau đó rất nhanh lại ngẩng lên.
"Công tử, đây là bệ hạ lệnh ta đưa tới!"
Nói xong lại nâng cái khay trên tay lên, không biết là vô ý hay cố ý, cái khay kia vừa lúc che khuất mặt nàng.
"Bệ hạ?"
"Đúng vậy, là bệ hạ!"
"À, được rồi!"
Thản nhiên nói như thể chuyện chả liên quan đến mình, Mộ Ti Vũ cũng không nhiều lời, chậm rãi ngồi dậy, điều chỉnh tư thế thoải mái, sau đó sửa sang y phục có chút mất trật tự trên người, đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-sac-tich-hoa/1311394/quyen-2-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.