Tín Thế Tĩnh, sinh ra ở Dận Quốc, phụ thân làm một đại nho sĩ, thời trung niên dính líu đến cuộc tranh đấu thế lực trong triều đình, rơi vào kết cục nhà tan cửa nát. Tín Thế Tĩnh tuổi thiếu niên lưu lạc sang Chư Quốc, sau đó chạy trốn tới Bắc Địch, được Tiêu hoàng hậu cứu, từ đó trung thành với nàng, đến nay đã hơn hai mươi năm, chưa từng bại trận, lấy mưu lược nổi danh cả Chư Quốc.
Vu Diệp sở dĩ không giết Tín Thế Tĩnh, nguyên nhân có rất nhiều. Nhưng chung quy chính là vì hắn đối với bên ta rất có tin tưởng, không dự đoán được Tín Thế Tĩnh có thể từ trong vòng vây thủ vệ nghiêm mật lặng yên không một tiếng động thoát đi. Thời điểm nhìn thấy mật đạo dưới đất thông ra bên ngoài trong phòng giam giữ Tín Thế Tĩnh, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, lặng ngắt như tờ. Thiên tính vạn tính, nhưng chỉ một chút sơ suất, liền sinh ra hậu hoạn nghiêm trọng.
‘Cành cạch!’
Trên đại sảnh, Mộ Vân Tiêu tức giận ném tách trà trong tay, lớn tiếng mắng chửi những ám vệ đang quỳ dưới đất lĩnh tội. Hắn vốn là người cực ghét phiền toái, nghĩ tới trận đánh ác liệt sắp xảy ra trong mấy tháng nữa, lửa giận trong lòng lại lớn thêm vài phần.
“Nếu không bắt lại được Tín Thế Tĩnh, các ngươi cũng không cần trở về nữa, ở trên đường tự tìm một chỗ, tự sát đi! Đừng trở về thêm mất thể diện!”
Yến Thất quỳ thẳng tắp, không nói được lời nào. Quỳ nối đuôi ở phía sau là những ám vệ và Thiểm Kỵ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-han-trong/1506133/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.