Sáng sớm gió từ phía trước mặt thổi tới, quét qua gò má, lại không hề có chút cảm giác.
Không biết đã chém giết bao lâu, từ lúc bầu trời tối đen cho đến hừng đông, từ sơn cốc cho đến bình nguyên, cuối cùng, chỉ biết khi nhìn thấy bóng dáng áo giáp xa lạ ở trước mặt, phản ứng duy nhất chính là huy động ngân thương trong tay, không hề do dự lập tức xông lên phía trước chém giết.
Vừa mới mai phục tiêu diệt sạch một ngàn nhân mã do Yến Hàm (Yến Thiên tướng quân) mang đến, ngay sau đó liền giục ngựa chạy tới Vĩnh Xương hiệp trợ. Cho dù đã tụ họp được tất cả nhân mã chính mình mang đến, cộng thêm lực lượng Túng Vân Quân của Lương Hạo Hiên, nhưng cũng rất khó khăn mới có thể đàn áp được quân Thiết Kỵ hung hiểm. Thiết Kỵ mất đi chủ tướng làm cho bọn họ đại loạn, nhưng cũng vì thế càng khiến cho mấy ngàn Thiết Kỵ không còn sợ chết, khó đánh đến cực điểm!
Đợi mặt trời đỏ chậm rãi theo đường chân trời mọc lên, phủ lên mặt đất một tầng hồng sa, trận chiến này, rốt cục mới chấm dứt.
Sau khi chỉ huy các tướng sĩ kiểm kê nhân số, quét tước chiến trường, Vu Diệp lập tức nhảy xuống ngựa, kéo dây cương, hướng chỗ Mộ Vân Tiêu đi đến.
Mặt đất dưới chân nằm la liệt thi thể, máu tươi đọng thành từng vũng to, xuyên qua từng lớp kỵ binh đang qua lại vội vàng, rốt cục đi tới trước mặt hai người đang ngồi trên gò đất.
“Sư phụ.”
Vu Diệp một tay ôm mũ hình thú bên hông, cất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-han-trong/1506132/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.