Nửa năm sau.
Vệ Diêu đến Quế Lâm, sắp xếp trụ lại nơi này. Đó là địa phương sông nước mênh mông, nói tiếng chỗ hiểu chỗ không. Nhưng Khanh Thụ lại thích ở đây vì nơi nơi đều thấy hoa quế. Khí trời sang thu, chẳng thể nào không làm mấy bình rượu quế hoa.
Những lúc rảnh rỗi, Vệ Diêu thường nằm ngửa dưới tán cây, mặc cho hoa quế rơi rụng, rải đầy giường. Mùi hoa thoang thoảng khắp nơi, như tỏa từ không trung ra vậy. Không chỗ nào không có, không chỗ nào là không ngửi thấy. Phải nói là thấm vào tận gan ruột, vui vẻ thoải mái.
Vệ Diêu phe phẩy quạt lụa, chăm chú nhìn Khanh Thụ ủ rượu. Mắt cứ dõi theo tóc, theo mắt, cả đôi gò má rồi môi của anh nữa. Thấy Khanh Thụ ngượng ngùng ngẩng đầu lên, quay mặt nhìn về phía mình.
Vệ Diêu cười một tiếng, nhặt mấy đóa hoa quế ném qua đó.
Khanh Thụ “Ai nha”, vội đứng dậy, vẫy vẫy quần áo, liền bị Vệ Diêu ôm lấy, bế thốc lên ghế quý phi. Khanh Thụ giãy giụa nhưng tránh không được, còn bị Vệ Diêu hôn liên tiếp từ trên xuống. Dù tính anh có tốt cách mấy cũng không khỏi cả giận mà nói: “Anh lại làm gì thế.”
Vệ Diêu cười nói: “Anh sợ em thiếu hoa ướp rượu nên cố tình cho thêm chút hương ấy mà.”
Khanh Thụ hơi giận nói: “Anh không gây phiền phức là cám ơn trời đất rồi. Để anh giúp thà thự mình làm còn hơn.”
Vệ Diêu cười nhưng không đáp lại, kê đầu để sát vào người anh hít sâu một hơi, nói: “Ủ rượu, ủ rượu nhiều như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598043/chuong-20.html