Vệ Diêu cẩn thận bày thức ăn lên bàn, Khanh Thụ chỉ đưa mắt nhìn, làn thu thủy hơi có thần một chút, thoáng ánh lên khi nhìn về bóng lưng của cậu. Bị nhìn như thế, lòng Vệ Diêu khẽ giật mình, bỗng xoay người lại.
Vệ Diêu bước nhanh đến, áp anh xuống giường.
Khanh thụ “Ai chà” một tiếng cười nói: “Đừng, sao lại làm như trẻ con thế kia.”
Vệ Diêu không buông tay, vùi mặt vào tấm chăn trước ngực anh. Nghẹn ngào nửa ngày, mới thốt ra hai chữ: “Khanh Khanh….”
Khanh Thụ xoa xoa tóc cậu, dịu dàng cười nói: “Anh không phải đã tốt lắm rồi sao?”
Vệ Diêu không nói lời nào, ôm chặt lấy anh. Khanh Thụ vẫn xoa đầu cậu: “Ngốc quá, anh dù thế nào cũng sẽ không bỏ cậu lại.”
Vệ Diêu nói không ra hơi, mặt đầy buồn bã: “Tôi sợ.”
Khanh Thụ mỉm cười đẩy cậu ra, nhưng Vệ Diêu cứ xấu xa nằm bất động trên người anh. Khanh Thụ liền nâng mặt cậu lên nhìn thật kỹ, nhịn không được lại rưng rưng, đau lòng nói: “Mắt đều thâm lại —— mấy ngày nay ngủ không được ngon sao?”
Vệ Diêu nắm lấy tay anh, khẽ đặt lên môi hôn. Đôi mắt phượng hơi xếch lên liếc một cái, chứa chan không biết bao nhiêu phong tình. Mặt Khanh Thụ đỏ cả lên, một mực giật tay về. Vệ Diêu ha ha cười lớn, cách một lớp chăn ôm chặt anh vào lòng. Toàn thân đều phủ đầy hương vị của Khanh Thụ, khiến cậu khoan khái khó tả.
Vệ Diêu đứng dậy, bê cháo đến đút cho anh vài muỗng, cười nói: “Là tôi đến tiệm cháo Lương Ký mua về đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598042/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.