Vệ Diêu thật ra không hề tức giận. Trong một đại gia tộc, tôi tớ nhiều như thế, không thể không có chút uy phong trấn át kẻ khác. Cậu tuy là thiếu gia của Vệ gia, không ai dám chạm tới, nhưng vẫn có tâm tình riêng.
—— Khanh Thụ.
Khanh Thụ là con nhà nghèo, cha lại nghiện thuốc. Vì nghiện ngập đã bán con mình cho Vệ gia lấy tiền mơ màng khói thuốc. Trên danh nghĩa Khanh Thụ là cô gia của Vệ gia. Ăn mặc sinh hoạt cũng như con cháu Vệ gia khác. Nhưng nào ai biết được? Người thanh niên này được ở rể Vệ gia nhờ vào một thê tử đã chết. Sau lưng anh, lời xì xầm không biết đã thành thứ gì nữa.
Vệ Diêu thương Khanh Thụ chịu nhiều uất ức. Khi còn nhỏ, không biết nên bảo vệ thế nào, chỉ là cãi nhau, ngày nào cũng khăng khăng ở cạnh anh, sợ có người thừa cơ bắt anh đi mất. Nào đâu biết rằng, khinh khi người khác, đâu cần phải nói ra miệng, vẫn còn rất nhiều cách chẳng thể nào ngờ đến.
Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Đáng tiếc năm đó mình lại quá nhỏ, quá khờ khạo, không biết đạo lý này.
Trẻ người chung quy vẫn non dạ thế thôi.
Vệ Diêu nhẹ nhàng cười rộ lên. Đầu nhớ lại Khanh Thụ năm đó.
Một đứa bé mang khóa cát tường làm vẻ mặt giận dữ:
“Tôi không muốn gọi anh là tỷ phu.”
Thiếu niên vóc dáng cao gầy không thèm nói lý, quay đầu bước đi. Đức bé giận dữ chạy lên đánh nhẹ vào thiếu niên. Thiếu niên có chút giận, mặt tái đi:
“Sao cậu đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598031/chuong-8.html