Sáng sớm, Vệ Diêu đã bị “gọi” thức dậy.
Ngoài cửa có tiếng kêu sợ hãi làm ồn đến giấc ngủ của cậu. Vừa định hỏi là ai đang tranh cãi ầm ĩ như thế, thì bên ngoài lại kêu thêm sợ hãi.
Vệ Diêu đứng dậy bước đến, tiện tay phủ thêm áo ngoài bằng gấm màu xanh nhạt. Vừa mở cửa đã thấy, không khỏi hít sâu một hơi.
Một con mèo.
Không, không hẳn gọi là mèo. Động vật nhỏ này bị lột gần hết da, đang nhìn chằm chằm vào cửa. Ánh mắt màu xanh ngọc bích tinh tường vốn có giờ biến thành một vật thể trắng đục nhờ nhờ, giống như hạt thủy tinh đã cũ không còn sáng bóng nữa.
Vệ Diêu nhăn mặt nhíu mày, gọi hai nha hoàn nhỏ tuổi ở gần đó, trầm giọng nói: “Còn không bảo người đến dọn dẹp.”
Một nha hoàn giật mình, lớn tiếng kêu lên: “Là hắn! Là hắn! Hắn đã trở lại!”
Vệ Diêu giọng lạnh lùng hỏi: “‘hắn’ là ai? Ai là hắn?”
Nha hoàn kia khóc rống lên: “Đại tiểu thư, Đại tiểu thư! Con không có hại người, con cái gì cũng không biết! Cô gia! Không liên quan đến con, con cái gì cũng không có làm!”
Vệ Diêu cười lạnh nói: “Là chuyện gì, sao lại liên quan đến tỷ tỷ và tỷ phu của ta thế?”
Cửa viện được mở ra, vài tên người hầu xông đến, bịt miệng trói cô ta đi. Quản sự hướng Vệ Diêu nhận lỗi.
Vệ Diêu cau mày nói: “Nhà này là làm sao thế?”
Quản sự cười trừ nói: “Thiếu gia đọc nhiều sách như vậy, này cũng chẳng có gì khó hiểu. Bọn gia nhân trong nhà đều ngu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598030/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.