Vệ Diêu nhớ lại, chỉ thấy năm đó thật như một giấc mộng.
Nhưng giấc mộng bình thường sẽ không ảnh hưởng đến thực tại. Mà giấc mộng này lại mang đi người chị thân thiết nhất, mang theo một nguyên nhân mà người khác mãi cũng không biết được.
Vệ lão gia thỉnh đạo sĩ đến trấn linh. Đạo sĩ kia nói đã động đến trấn hồn kính, còn nói tiểu thiếu gia làm kinh động linh hồn, tốt nhất vẫn hướng hồn kia bồi tội. Vệ lão gia ngẫm nghĩ, nhờ đạo sĩ cúng tế trong 7 ngày, lại đốt không biết bao nhiêu vàng mã. Nhưng chuyện vẫn cứ nhốn nháo lên, trấn mãi cũng không được. Trong tộc liền lén bàn bạc, đều nói Vệ tiểu thư chết không cam lòng, nên xác chết mới dựng dậy như thế.
Vệ Diêu không hiểu xác chết vựng dậy là gì, còn khờ khạo hỏi: “Cha à, chị đứng lên nhìn chúng ta không phải tốt lắm sao?”
Vệ lão gia nhìn chằm Vệ Diêu, giận đến độ mặt vàng ra như tiền mã. Nhưng cuối cùng cũng không mắng ra miệng, chỉ thở dài xoa xoa đầu con nói: “Từ nay về sau chị không phải là người như chúng ta nữa. Con phải luôn nhớ cho rõ.”
Vệ Diêu lúc hiểu lúc không. Đang rất muốn hỏi lại cho rõ thì đại thái thái đi đến. Bà chỉ đứng một góc cuối đầu. Vệ lão gia bảo người bế Vệ Diêu đi, lúc này mới nhíu mày hỏi: “Bà đây đang muốn làm cái gì?”
Đại thái thái nhẹ giọng nói: “Lão gia, tôi bước vào Vệ gia đã 17 năm, chỉ có một đứa con gái này thôi. Không nuôi nó thành người là phúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598026/chuong-3.html