Đến khi Tử Hữu cùng K thả miêu cước cuốc bộ về đến nhà, mọi người đều hưng trí bừng bừng đứng trước cửa mà đợi, ngoại trừ Alice. Dưới ánh nắng mùa hè, Tử Hữu liếc mắt liền thấy bộ dáng tươi cười như hoa nở của Nauy, áo khoác rộng mở, lộ ra khuôn ngực trần, bông tai bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, mái tóc nâu như rắc một lớp mật ong, cả người nhìn qua tinh thần thật phấn chấn.
“Yêu!” Nauy chạy đến ôm lấy Tử Hữu mà xoa xoa cái bụng, “ Cậu hiện có hình dạng gì nha?”
“ Là như vầy…”
Tử Hữu meo meo ô một tiếng, mặc dù đích thị là ngôn ngữ loài mèo, bất quá đều là đồng loại, cho nên nghe vẫn hiểu được. Nauy liền nắm lấy chân trước của Tử Hữu, đem lông mao nơi hõm chân phải vạch tới vạch lui, quả nhiên nhìn thấy rõ ràng một đạo ấn ký hình miêu trảo lưu lại ở đó.
“Nga! Thành công rồi a!”. Nauy buông chân Tử Hữu ra, sau đó vỗ vỗ nhẹ: “Chúc mừng cậu đã trở thành bằng hữu của chúng ta”.
Mễ Tử cũng cẩn cẩn dực dực từ phía sau Nauy mà thò đầu ra, y hôm nay mặc đồng phục, tay ôm cặp sách, nhìn qua như là đi học.
“Hoan… hoan nghênh anh trở về…” Hai má Mễ Tử ửng hồng, tay sờ sờ đỉnh đầu Tử Hữu, “Sau này thỉnh chỉ giáo nhiều hơn”.
Tử Hữu nhìn nhìn một chút Mễ Tử, tiểu tử này trước sau luôn cẩn cẩn dực dực, thập phần có hảo cảm, liền meo meo ô một tiếng, hai con mắt híp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924764/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.