Thời gian buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Tử Hữu rời khỏi phòng của Alice, sau đó theo Nauy đến phòng dành cho mình. Căn phòng nằm ở cuối hành lang, chỉ đơn giản có giường gỗ cùng thư trác, vách tường sơn trắng, dưới sàn trải thảm mềm, gọn rộng thoáng mát.
“Cậu cứ ở đây tạm vậy, trước đây nó là phòng chứa đồ này nọ linh tinh” Nauy giải thích, “Muốn bố trí như thế nào, mua cái gì trang trí cái gì tùy ý cậu.”
“Nga” Tử Hữu gật đầu, bước đi có chút cứng ngắc, dáng lưng cũng trông rất kì quái, hệt như chân bị bó bột, hai đầu gối thẳng te, không gập lại được. Lam Sinh nhìn dáng đi của Tử Hữu, cười nói: “Sẽ không ngã đâu, cột sống của người không giống với loài mèo chúng ta, bước bằng hai chân không có vấn đề gì hết, rồi sẽ quen thôi.”
“…” Tử Hữu lại gật đầu, lại cảm thấy khi làm người rồi tầm nhìn thật rộng thật cao, cậu hiện tại có thể thấy được cảnh vật bên ngoài cửa sổ, nếu vẫn đang làm một con mèo, ngẩng đầu lên cũng chỉ thấy được bệ cửa mà thôi.
“Quá giữa trưa sẽ ăn cơm đó, ăn xong tôi sẽ dẫn cậu đi mua sắm.” Nauy vỗ vỗ vai Tử Hữu, “Buổi chiều La Minh cùng Lam Sinh đều có chuyện cần làm, chỉ có tôi là tương đối rảnh.”
Nói xong còn cười hắc hắc một tiếng, khóe miệng lộ ra một chiếc răng nanh nho nho nhỏ.
“Cảm ơn anh!” Tử Hữu lễ phép gật đầu, sau đó theo đám người xuống dưới lầu. Lam Sinh đi phía trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924762/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.