Tử Hữu chân trước vừa chạy vào nhà, chuông cửa đã vang lên. Mộng đạp dép đi ra, vừa lau tay vào tạp dề, vừa hô biến thu lại lỗ tay và đuôi.
“Đến a!”
Nhìn thấy Tử Hữu đang đứng trong phòng khách, cô gái có hơi giật mình: “…. Di? Tử Hữu tiên sinh về rồi sao…”
Đinh đang——
Chuông cửa lại reo thêm một lần nữa.
“A! Tôi còn tưởng là cậu!” Mộng hắc hắc cười một cái, vòng qua người Tử Hữu đi ra mở cửa. Tử Hữu ôm đống đồ vừa mua dáo dác nhìn theo, đột nhiên cảm giác dưới mông có cái gì chọt chọt.
Quay đầu lại, chỉ thấy K đang sờ sờ cằm, ý nghĩ bất minh mà nhìn nhìn mông mình. Tử Hữu hốt hoảng, bị con ngươi màu xám tro nhìn chằm chằm đến dựng tóc gáy, xoay người dán chặt vào vách tường.
“K… K tiên sinh!”
“Cậu khẩn trương cái gì?” K thiêu mi, giơ tay lên ôm giúp đống đồ trước ngực Tử Hữu, lại thấy Tử Hữu căng thẳng chỉ tay ra cửa.
“Thế nào?” K bước tới hàng lang nhìn ra ngoài, chỉ thấy Mộng đang đứng ở cửa viện trạch nói chuyện cùng người khác, mà người đó lại là…
“Lương Tiêu!”
Tử Hữu bị tiếng rống của K làm cho run lên. K bước ra cửa, trong tay còn cầm giỏ đồ màu hồng khả ái, trừng mắt: “Anh đến đây làm gì?”
Thường Lập đứng sau lưng Lương Tiêu, hết sức bình tĩnh liếc nhìn giỏ đồ trong tay K, lại nhìn K một chút mới giúp Lương Tiêu trả lời: “Chúng tôi không phải đến tìm cậu.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924730/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.