Chuyện của Tây Nguyên bên này đã biết rõ đầu đuôi, chỉ là hiện tại vẫn còn một người khiến người ta đau đầu không thôi.
Mọi người quay đầu nhìn đến Sophie, so với Miêu Thảo Miêu Lương đang lo lắng ngồi một bên, cái tên này lại đang nhàn nhã khoanh tay bàng quang mọi sự.
Lam Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, “Đường… à không, Sophie đại nhân, cậu nhìn thử hai người này xem có quen mắt không?”
“Không quen mắt.” Sophie nhún vai, sau đó nhìn sang Tây Nguyên, “Nhưng mà cái tên này đúng là rất quen mắt.”
Dừng một chút, lại đưa tay chỉ vào K, “Cái tên này cũng nhìn rất quen mắt.”
Tử Hữu quay đầu nhìn K, “Anh xác định chưa bao giờ thấy ảnh?”
“Chưa hề!” K lắc đầu. Nói thật, người như Sophie có đặc điểm rõ ràng như vậy, không thể nào đã gặp mà lại quên.
“Tây nguyên! Sophie đại nhân có ấn tượng với mày kìa! Mày giải thích thế nào đây?” Miêu Thảo trước tiên không kiềm chế được, đứng lên chỉ thẳng vào Tây Nguyên gào lên hỏi.
Tây Nguyên nhíu nhíu mày, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Miêu Thảo: “Tôi chưa từng thấy hắn.”
Tử Hữu cũng gật đầu, quay đầu nhìn Miêu Thảo, “Tây Nguyên nếu như từng gặp Sophie, làm sao có khả năng lúc ở CLB lại không nhận ra?”
Miêu Thảo nhất thời nghẹn lời, cứng ngắc một hồi mới thu ngón tay chỉ vào Tây Nguyên lại, có chút buồn bực vò đầu bứt tóc.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì a!”
“Nói cái gì cũng phải có bằng chứng.” La Minh ngồi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924692/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.