Bên trong phòng tối âm u đầy tử khí như không có hơi thở của vật sống, nhưng nhìn kĩ một chút sẽ phát hiện, trên giường lớn có một người nằm đó.
Lúc Lâm Thiên Lan tỉnh lại, y rất hỗn loạn khi phát hiện tay chân mình đều bị trói vào bốn góc giường, cả người mở ra thành hình chữ đại. Quay đầu nhìn bốn phía, gian phòng tối đen như mực, đèn cũng không bật, chỉ có thể nhìn thấy ánh trăng xuyên vào cửa sổ, có chút âm trầm.
Lâm Thiên Lan giật giật tay chân, xích sắt truyền đến thanh âm “leng keng leng keng”, kim loại lạnh lẽo áp vào da thịt, lạnh đến thấu xương.
Ký ức có chút gián đoạn, Lâm Thiên Lan nhíu mày, cố nhớ lại từng chuyện. Hình như y nhận được một bức thư, sau đó trong lúc chờ Sophie đến thì giấu mình trong phòng. Bởi vì không biết Minh Lưu đang suy nghĩ cái thứ loạn thất bát tao gì, cho nên mặc kệ Minh Lưu ở bên ngoài nói cái gì y cũng làm như không nghe thấy. Buổi tối lúc Minh Lưu rốt cuộc cũng rời đi, người làm đưa cơm tối tới…
Đúng rồi… cơm tối.
Lâm Thiên Lan nhớ lại, sau khi ăn cơm tối xong, y đột nhiên cảm thấy rất buồn ngủ, cả người đổ nhào lên giường, rồi thì cái gì cũng không biết.
Y ngủ bao lâu rồi? Bây giờ là lúc nào? Lâm Thiên Lan cảm thấy có chút không thích hợp, lao lực ngẩng đầu muốn nhìn xung quanh một chút, chỉ là tầm mắt bị trụ giường che lại hơn nửa, nhiều lắm cũng chỉ thấy được một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924669/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.