K nhảy khỏi bờ tường liền buông Tử Hữu ra, sau đó không chờ Tử Hữu mở miệng đã đưa tay vẫy vẫy Husky lại gần.
Đại cẩu lông xám ngoắc ngoắc đuôi chạy tới, K đang muốn nói chuyện, đã bị Tử Hữu kéo lại.
“Em không đi!” Sắc mặt Tử Hữu không dễ nhìn, nhìn những người khác một chút, nhỏ giọng, “Em… tuy em không biết đánh nhau… nhưng mà em không đi!”
K hơi ngạc nhiên, nhướn mày, “Tại sao?”
“…”
Tử Hữu không đáp, hỏi tại sao ư, cậu cũng không biết trả lời. Cho dù mình vô dụng, nhưng cũng không muốn trở về ngồi đợi. Nếu không tận mắt nhìn thấy K cùng mọi người đều an toàn, cậu không sao an tâm được.
Hoặc là nói, bản thân cậu còn bị giấc mơ hôm trước ảnh hưởng, sợ K đột nhiên biến mất, sợ cảm giác trời đất đều muốn suy sụp đó, cho nên nếu không nhìn thấy anh ấy… nếu không quan sát được anh ấy…
Tử Hữu sợ K sẽ bỏ cậu lại một mình, ngón tay chậm rãi siết chặt, khẩn trương nắm lấy ống tay áo không buông.
“Mang cậu ấy theo đi!”
Bên cạnh đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh nhạt, Tử Hữu sững sờ, vội vã giương mắt, nhìn thấy Alice cũng đang nhìn cậu nói tiếp: “Chúng ta nhiều người như vậy, không lẽ bảo vệ không được cậu ta sao? Lại không có bao nhiêu cân thịt!”
“Alice…” Tử Hữu hơi kinh ngạc, nhưng lập tức dâng lên cảm xúc mừng rỡ. Cậu không nghe lầm chứ? Alice… Alice đang nói giúp cậu sao?
K có chút ngạc nhiên nhìn sang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924668/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.