Từ kẹp cửa một bàn tay nhem nhuốc thò ra rồi bất chợt túm lấy vạt áo của vợ Mão khiến cô này hoảng hốt giật bắn cả người, lùi người hẳn ra khỏi cửa, vợ Mão toan bỏ chạy thì cái Mị lúc này mới lù lù bước ra từ trong kẹp cửa nơi hốc hiên nhà.
Thấy vậy, vợ Mão thở hồng hộc rồi quát:
- - Con kia, mày dọa tao sợ hết cả hồn.....Nhà cửa không ngồi lại đi chui vào trong cái kẹp đó....Mày, mày cố tình phải không..?
Mị nghe được, nhưng nó câm nên đâu có thể trả lời được. Mị bám hai tay vào thành cửa rồi lò dò bước vào trong nhà. Biết có chửi con câm, con mù cũng không giải quyết được gì, hơn nữa vợ Mão bây giờ đang tự tiện xông vào nhà người khác, chửi ầm um lên ai đi qua nghe thấy chỉ tổ thiệt thân. Nãy nhòm vào nhà cô Xoan, không thấy gì cả nên vợ Mão cũng đinh ninh rằng chồng mình không có qua đây. Hậm hực ra về, vừa đi vợ Mão vừa rủa chồng:
- - Đi chết dấm, chết dúi ở đâu mà từ hôm qua đến giờ chưa về....Cái tính ấy á, để bà mà bắt được.....thì....thì bà xẻo.
Vợ Mão bước ra ngoài đường rồi đóng cửa lại, bên trong nhà cô Xoan, ngồi trên chiếc ghế đã mục nát, mọt ăn gỗ kêu ken két, kèn kẹt.....Cái Mị lại tiếp tục dùng bàn tay đen nhẻm, bẩn thỉu ấy bốc cơm, bốc rau cho vào miệng nhai nhồm nhoàm. Đột nhiên nó mở miệng nói:
- - Chết rồi.....Chết rồi....He he he.
Con bé bị câm bẩm sinh từ khi mới đẻ ra giờ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/228585/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.