Đêm hôm đó, ông Vọng đang ngủ cũng phải giật mình choàng tỉnh vì tiếng sấm động rung cả nền nhà. Kèm theo đó là một trận mưa như trút nước, tuy mưa lớn nhưng trời không có giông, gió cũng chẳng lớn, chỉ có mưa là xối xả. Lúc ông Vọng tỉnh dậy thì đã thấy ông Lương đứng trước cửa nhà nhìn ra ngoài bờ ao.
Ông Vọng vội nói:
- - Mưa to quá khiến bác không ngủ được à..?
Ông Lương quay lại trả lời:
- - Thực ra thì tôi chưa ngủ, trưởng làng nhìn kìa.
Vừa nói, ông Lương vừa chỉ tay ra phía cầu ao trước sân nhà. Chớp giật liên hồi, dưới ánh chớp, ông Vọng phải dụi mắt hai lần mới dám tin đây là sự thật, mưa chưa được bao lâu, nhưng phía ao nhà ông, mực nước đã dâng lên ngập cả sân. Sống mấy chục năm ở đây từ khi cha sinh mẹ đẻ, chưa bao giờ ông Vọng thấy nước ao lại dâng cao đến ngập cả sân như vậy cả. Ông Vọng nhìn ông Lương mà rùng mình, nổi da gà, lùi lại một bước, ông Vọng bàng hoàng:
- - Lụt..... lụt rồi..... Ở đây còn lụt thì ngoài ruộng, hoa màu.... hoa màu của bà con chết úng hết mất. Lẽ ra, lẽ ra tôi phải nghe theo lời bác.
Ông Lương thở dài, khẽ lắc đầu ông đáp:
- - Muộn mất rồi, giờ có ra đó mở đường thoát nước xuống kênh, xuống mương cũng chẳng kịp. Ý trời đã vậy, không thể thay đổi.
Quay lưng đi vào trong nhà, ông Lương đưa tay lên bấm độn, nhưng ông chợt cau mày, một tiếng sấm lớn vang lên giữa màn đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/228567/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.