Ông Lương và chủ quán trọ quay trở về nhà vào lúc gần 11h trưa. Ở nhà, vợ chủ quán trọ cũng đã bày mâm đũa, sắp xếp bát chén chờ sẵn. Trước khi bước vào trong nhà, chủ quán trọ còn cẩn thận ngó qua bụi trúc, thấy vậy ông Lương nói:
- - Bác chủ đừng lo, đồ của tôi không mất được đâu mà sợ.
Quả đúng như lời ông Lương, cái tay nải bằng vải nâu đã bạc màu vẫn nằm nguyên vị trí. Ban nãy đi chủ quán trọ thấy ông Lương lấy gì đó bên trong tay nải, nhưng lúc về không thấy động đến tay nải nữa. Không dám thắc mắc nhiều, chủ quán trọ mở cổng rồi mời ông Lương đi vào.
Bữa cơm trưa hôm ấy diễn ra khá rôm rả, trước lúc quay về, ông Lương có dặn gia đình không được ủ rũ, buồn rầu mà phải cố gắng cười nói, coi như không có chuyện gì xảy ra. Rượu ngon, lại nhiều đồ nhắm, ông Lương và chủ quán trọ cứ ngồi chén vơi, chén đầy, thế mà quay lại trời đã chuyển chiều.
Lúc này ông Lương mới vươn vai rồi nói:
- - Ây da, chết thật, đã gần 4h chiều rồi.... Mải mê uống rượu mà quên cả thời gian. Giờ cũng muộn mất giờ đi, có đi cũng sợ không kiếm được chỗ ngủ. Hay là anh chị cho tôi ngủ nhờ ở đây một tối, sáng mai tôi đi sớm. Như vậy có được không ạ...?
Vợ chồng chủ quán trọ rối rít:
- - Dạ được chứ...? Nhưng nhà không còn giường trống, liệu có bất tiện không ạ..?
Ông Lương mỉm cười:
- - Không cần bận tâm, tôi nằm ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/228561/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.