Thầy Lương dùng ngón tay cái ấn chặt vào vết cứa đang rỉ máu, tay còn lại thầy quệt nhẹ một chút thuôc trị thương trong cái lọ nhỏ đã mở sẵn. Bôi thuốc lên vết thương, máu từ đầu ngón tay của thầy Lương không còn chảy ra nữa.
Nhìn cha con ông Vọng, thầy Lương mỉm cười khẽ nói:
- - Hai người nhìn rõ rồi chứ, sau khi cắt máu nhỏ vào đoạn xương của Cao Côn, máu của tôi lập tức bị bài trừ. Không hề ngấm một chút gì gọi là có vào trong đoạn xương này cả. Bởi vì tôi không phải người mang dòng máu của Cao gia. Để cho hai người dễ hình dung và có được cái nhìn chính xác nhất, tôi vừa chứng minh thử. Còn bây giờ, Vương, lại đây, cháu sẽ nhỏ máu của mình vào đoạn xương trong chiếc hộp gỗ này như ta vừa làm.
Vương nuốt nước bọt, dù sao đi nữa chuyện này cũng vô cùng kỳ quái, chưa bao giờ Vương nghĩ mình chuẩn bị xác nhận huyết thống với một người đã chết cách đây rất lâu về trước. Thực tình mà nói, khi thầy Lương nhỏ máu vào đoạn xương, Vương nghĩ ít nhiều máu cũng sẽ thấm vào xương, hoặc bám dính chút chút trên bề mặt đoạn xương màu ngà vàng ấy. Nhưng không, máu chạm tới xương thì trơn tuột đi, tựa hồ đoạn xương ấy như bề mặt của một chiếc lá sen, máu của thầy Lương như hạt sương sớm đọng trên lá sen nhưng chỉ cần nghiêng nhẹ, nước sẽ trôi đi không vương lại chút gì.
Thầy Lương hỏi Vương:
- - Có cần ta giúp không..?
Vương đáp:
- - Để cháu tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039711/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.