[.....]
" Ò....ó.....o.....o...."
Ông Vọng từ từ mở mắt, bên trong nhà vẫn sáng ánh đèn dầu, nhìn về phía cửa chính, qua khe cửa, ông Vọng nhận thấy trời mới chỉ tờ mờ sáng.
Khẽ gượng dậy, toàn thân nhức mỏi, ông Vọng nói:
- - Đau đầu quá.....Không biết mấy giờ rồi.
Ngồi ở ghế nơi bàn uống nước, thầy Lương trả lời:
- - Trưởng làng tỉnh rồi à...? Đừng vội dậy, hãy còn sớm, vẫn chưa tới 6h sáng đâu. Trưởng làng cứ nằm nghỉ ngơi thêm chút nữa.
Nghe giọng thầy Lương, lúc này ông Vọng mới nhìn về phía bàn uống nước chè, thầy Lương đang ngồi ở ghế quay lưng lại với hướng giường ông Vọng nằm, dưới ánh đèn dầu đặt ngay bên cạnh, hình như thầy Lương đang lật mở, xem xét thứ gì đó.
Ông Vọng nói:
- - Tôi đã ngủ thiếp đi phải không thầy....?
Thầy Lương đáp:
- - Không, bác bị trúng phong hàn, cơn gió lạnh đêm qua là gió độc. Tưởng chừng không có gì xảy ra nhưng thực tế, suýt chút nữa khiến trưởng làng rơi vào tình trạng nguy hiểm. Cho tôi xin lỗi, tôi đã quên đi rằng tuổi thọ của trưởng làng đã bị rút ngắn trong lần phá giải trấn yểm của Cao Côn. Đêm hôm bắt trưởng làng ngồi giữa trời khuya thực sự là điều không nên. Cũng may sau khi uống thuốc, châm cứu, chích máu độc do phong hàn gây ra, tình trạng sức khỏe của trưởng làng đã ổn định. Chỉ cần tịnh dưỡng 2 ngày là khỏe lại. Nhưng từ nay về sau, trưởng làng hãy nhớ, bây giờ trưởng làng không còn ở tuổi 50 nữa, làm gì cũng không nên quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039705/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.