Chợt nghe thấy lời ấy, mặt Mao Thư Trần liền tái đi. Hắn sẽ không nói cái gì nam nam thụ thụ bất thân, chỉ là siêu cấp chú trọng riêng tư cá nhân như hắn cũng không muốn cùng một tên không biết xấu hổ cùng chung một phòng – dưới tình huống toàn thân trên dưới trần truồng như bây giờ.
Mắt thấy Mao Thư Trần gân xanh bạo phát, Hà Trung Toàn lại không cảm thấy một chút nguy cơ nào, ngượi lại phi thường làm ra vẻ một cô vợ ngoan tiêu sái đi vào phòng tắm.
Mao Thư Trần rất muốn nổi bão ngay lập tức khiến cho Hà Trung Toàn phải cút khỏi phòng tắm, nhưng đối với một tên da mặt dày có thể so sánh với tường thành như Hà Trung Toàn, loại nhục mạ này khẳng định sẽ không thương tổn gì đến hắn, nói không chừng có thể đổi lấy một câu: “Ai nha, bác sĩ Mao, thì ra anh thẹn thùng như vậy hì hì hì?!”
Mao Thư Trần xoa xoa cái trán, quyết định lựa chọn phương châm ‘tạm thời tránh lui’, hắn kéo khăn tắm ở bên cạnh quấn quanh phía dưới, sau đó cau mày đẩy Hà Trung Toàn hướng về cửa phòng tắm đi ra: “Tôi không cần giặt, cũng không có thói quen kỳ lưng, tiên sinh cho thuê nhà nếu anh muốn dùng phòng tắm của tôi, liền tự mình dùng đi.”
Hà Trung Toàn sao có thể để hắn ra đi tiêu sái như vậy? Ý muốn của hắn rất đơn giản: tân văn phải viết chuyện về bác sĩ khoa tiết niệu, dĩ nhiên phải lấy tư liệu trên người Mao Thư Trần. Mà nấu cơm cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hanh-ba-dao/2404016/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.