Nam Cung Dạ Hiên đương nhiên nghe nói qua, trên thực tế, cho tới bây giờ, mọi người ở lúc đó chết hơn hai trăm năm, nhưng khi người trong võ lâm nhắc tới Thạch Thần, vẫn biến sắc. Trong đầu nắn xẹt qua một một ý niệm: “Ta hiểu được, tổ tiên các ngươi chính là ở lúc đó đi đến Ba Tư, sáng lập thánh giáo sao?”
“Đúng vậy, năm đó tổ tiên bị võ lâm Trung Nguyên liên thủ đuổi giết, tất cả cao thủ trưởng lão đã bế quan các ngươi đều tham gia, thậm chí ngay cả người tu đạo cũng tham gia, lúc này mới khiến cho tổ tiên trốn sang Ba Tư, sáng lập thánh giáo. Lúc sau hắn đắc đạo thành tiên, bạch nhật phi thăng. Bất quá hậu nhân của hắn, cũng chính là chúng ta, cũng không nguyện ý luyện tập loại đáng sợ như băng tâm quyết, cũng không người có trình độ võ học cao siêu như hắn.”
“Chẳng lẽ… Chẳng lẽ ca ca ngươi muốn luyện băng tâm quyết sao?” Nam Cung Dạ Hiên xúc động, nếu thật sự như vậy, nếu Trữ Thiên Phàm mang theo hận ý tu luyện loại công phu này, vậy cũng có thể tưởng tượng, tương lai của võ lâm Trung Nguyên chính là bộ dáng gì, thậm chí ngay cả đạo môn* cũng sẽ bị lan đến, sợ nhất sau khi hắn nhập ma, ngay cả Quan Sơn đều đối với hắn bó tay.
_Đạo môn: môn phái đạo sĩ.
Trữ Thiên Phong gật gật đầu: ”Đúng vậy a, khi Giang Thanh Hiểu đi rồi, hắn đi mật thất đem băng tâm quyết đem ra. Ta bởi vì trộm đi tìm sư huynh, mới nhìn thấy, bằng không ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mien-nguyet/1852565/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.