Đôi mắt hắn chăm chú khiến ta hơi đỏ mặt, đây quả thật là sự hấp dẫn trần trụi. Nghĩ tới từ này, ta nhớ ra ta thật ra đang trần truồng, không khỏi vươn tay kéo chăn gấm, vùi cả mặt vào trong.
Qua một lúc lâu ta mới kéo chăn nhìn ra ngoài, thấy hắn nở nụ cười khẽ nhìn ta, thản nhiên thong dong, hài lòng thoải mái… Dường như làm ta xấu hổ là chuyện rất thú vị.
“Ta đang nghĩ, Hạ Hầu Thương ta đã tích đức bao lâu mới có thể lấy được nàng?”. Hắn nói, “Nàng biết không, nàng là người mà một khi đã cầm trong tay thì không muốn buông ra nữa… Có rất nhiều lần, ta nhìn thấy nàng nằm trên giường, khi đó ta đã nghĩ, nếu nàng đi thật thì ta phải làm sao đây? Nhiều năm như vậy, ta cũng không suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này, dù sao cứ như yêu cầu của Hoàng tổ mẫu là được rồi, có thể làm cho mẫu phi vui vẻ hơn thì tốt, phụ hoàng có thể để mắt đến ta thì tốt. Nếu họ rời xa ta, tuy rằng ta sẽ đau lòng nhưng không có cảm giác trống rỗng, không biết lấy cái gì để lấp đầy đó. Triển Ngọc, có phải nàng sẽ cười ta hay không?”.
Tất nhiên ta sẽ cười, tất nhiên sẽ cười, nhưng ta chỉ thấy khóe mắt chua xót. Ta không khỏi suy nghĩ, nếu hắn không còn nữa, vậy ta phải làm sao? Còn có thể trộm gà cắp chó, phóng ngựa giang hồ, dạo khắp lầu xanh như trước kia nữa không?
E rằng, trong mắt ta, ngay cả bầu trời cũng chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-tuong-quan/2251610/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.