Editor: Gà
Bữa sáng vẫn dùng tại Niệm Ân Các.
“Mau thành thật khai báo!” Ngày hôm sau tỉnh lại, trong đội có thêm một người, Cố Miểu Nhi cười tủm tỉm liếc Chử Phùng Trình cả buổi, giờ phút này không dễ gì ngồi đối diện, nàng ấy liền bức cung Bạch Tô Mặc.
Giọng nói Cố Miểu Nhi vừa nhẹ vừa gian xảo, mang vài phần “ta đã đánh hơi được chút mờ ám rồi nhé”, không nhiều không ít, vừa đủ lọt vào tai Chử Phùng Trình.
Bạch Tô Mặc nhét cái bánh bao vào tay nàng ấy: “Ăn nhanh đi, còn phải lên đường.”
Cố Miểu Nhi vui vẻ nhận lấy, ngồi bên cạnh nhìn Chử Phùng Trình không chớp mắt.
Chử Phùng trình có phần không chịu nổi ánh mắt chứa ý cười này.
Bạch Tô Mặc cũng dở khóc dở cười.
“Vậy sau này Phùng Trình huynh sẽ ở lại kinh thành sao?” Chử Phùng Trình được Quốc Công gia chỉ định, lại được ông ấy nhận định cho Bạch Tô Mặc kén rể, đây hẳn là lựa xương trong trứng gà mới chọn được một người. Nhìn xem, Chử Phùng Trình này đủ phong độ, có tướng mạo, còn là con trai của Chử đại tướng quân. So với những vương tôn công tử trong kinh thành tốt hơn không chỉ nửa điểm, cọc hôn nhân này không phải như ván đã đóng thuyền hay sao? Nếu đã ổn định, Cố Miểu Nhi cũng phải làm quen mới được.
Chử Phùng Trình uyển chuyển giải thích: “Hôm qua mưa to, Quốc Công gia lo lắng đoạn đường trở về không dễ đi.”
Cố Miểu Nhi khoa trương thốt lên: “Quốc Công gia thật cẩn thận!”
Cái giọng khen cường điệu này đủ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-tam/223353/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.