Chử Phùng Trình im lặng nhìn nàng.
So với "ong võ vẽ" y càng sợ ba chữ "Chử Phùng Trình" trong miệng nàng hơn, từ lần đầu tiên gặp nhau, Bạch Tô Mặc vẫn luôn gọi y là "Phùng Trình", chưa từng gọi đầy tủ tên của y như vậy.
Trái tim Chử Phùng Trình bỗng nhiên đánh thót một cái, có điều rất nhanh đã trấn định lại: "Tô Mặc, có phải muội hiểu lầm gì không?" Thái độ cùng giọng nói rất chân thành tự nhiên, không phô trương, không khác biệt lúc trước.
Rất dễ khiến người ta lung lạc.
[Truyện chỉ được đăng tải tại wordpress và wattpad của Gà. Tất cả những trang khác đều ăn trộm từ chất xám của người edit.]
Thấy y dừng chân, Bạch Tô Mặc cũng ngừng bước tiếp.
Y nhìn nàng, nàng thản nhiên đối mắt: "Phùng Trình, ta chỉ hỏi ngươi có biết gần Bình Hồ có ong vò vẽ không mà thôi, ta nên hiểu lầm điều gì?"
Nàng chỉ hỏi y có biết giữa đám cây Tử Vi có ong hay không, y lại hỏi nàng hiểu lầm gì chăng, nếu không phải đã biết thì chắc chắn cũng có liên quan.
Chử Phùng Trình chợt cảm thấy không ổn, nhưng lời đã nói ra không thể vãn hồi.
Có điều, y là kẻ thông minh cỡ nào, lập tức chuyển thành sự quan tâm giữa bằng hữu: "Vậy đã mời đã phu đến xem qua chưa, đại phu nói thế nào?"
Bạch Tô Mặc đánh giá y, không chớp mắt cũng không tránh né.
Im lặng không tiếng động.
Chử Phùng Trình thoáng chau mày, nét mặt chính trực và thản nhiên, tựa hồ hoàn toàn không có tâm tư bất chính, một người như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-tam/1095913/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.