Hứa Ân Ân cảm thấy cùng Kỉ Đại Vũ dùng bữa tốt thậtrất vui. Bởi vì Kỉ Đại Vũ là người tốt, lại chăm sóc cô chu đáo, mọi chuyện đềuđể cô làm chủ, làm cô thấy mình như là một bà hoàng. Nhưng mà lúc đang hẹn họcùng anh, cô nhịn không được để điện thoại lên bàn, lâu lâu lái liếc mắt nhìn,sợ thình lình có người nào đó gọi cô về.
Biết rõ mình không nên như thế, nên cô trực tiếp tắtdi động. Nhưng cô vẫn chưa yên tâm, Phí Kiệt và đứa nhỏ…..
Trời mới biết, cô không phải là tham công tiếc việc,mà đang lo lắng chuyện khác. Điều duy nhất hiện giờ cô có thể làm là – cố gắngkhông nhắc đến chuyện nhà hàng lúc đang ăn tối, hơn nữa cố gắng hỏi han côngviệc và cuộc sống của Kỉ Địa Vũ.
Hứa Ân Ân cảm thấy mình đã điểm đúng huyệt, bởi vậy KỉĐại Vũ mặt mày hớn hở, thao thao bất tuyệt.
Lúc này, hai người đang ngồi trong xe Kỉ Đại Vũ, lúcdừng đợi đèn xanh, anh quay sang hỏi cô, "Đúng rồi, anh quên hỏi em, haingười đưa đứa bé đi kiểm tra ADN chưa?"
“Buổi sáng em có đưa nó đi rồi. Mà ai ngờ mới tới cửabệnh viện, nó đã khóc thét lên, ngay cả y tá cũng thấy tội cho nó, sau đó đềnghị em lấy dịch vị trong khoang miệng để kiểm tra thay vì là rút máu.” Nhắcđến việc rút máu, cô liền liên tưởng đến mấy ống tiêm, bỗng dưng rùng mình mộtcái.
“Chừng nào mới có kết quả?” Kỉ Đại Vũ nói.
“Một tuần.”
“Anh cũng có người bạn làm bên khoa xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-nam-buc-hon/1885999/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.