Đêm đó, Hứa Ân Ân dưới sự giúp đỡ của nhân viên nhàhàng, đã chuyển đến nhà Phí Kiệt để chăm sóc đứa nhỏ.
Nói la “chuyển” cho nó khoa trương vậy thôi, bởi nhàPhí Kiệt sát vách nhà cô.
Nhân viên nhà hàng đem đến bao nhiêu là tã giấy, sữabột, quần áo trẻ con, giường trẻ con, cả bồn tắm của trẻ con, làm phòng kháchnhà Phí Kiệt giờ như một đống hỗn độn.
“Các người nghĩ tiểu quỷ đó ở nhà tôi tám mười năm haysao ?” Phí Kiệt vừa vào đến phòng khách đã thấy toàn đồ dùng trẻ em, lập tứctức giận.
“Trẻ con một ngày phải xài ít nhất 8 tã giấy, sẽ hếtrất nhanh.” Hứa Ân Ân tóc cột cao, mặc đồ ở nhà, ngồi xếp bằng trên sofa nhìnPhí Kiệt, cô đang ăn mấy đồ ăn mà nhân viên nhà hàng mang đến.
“Mấy đứa nhỏ ăn xong rồi lại ngủ, mấy thứ này sẽ dùngmau hết lắm.” Nhị trù Tiểu Sa nói.
“Có mua một phần đồ ăn đưa cho thím Hồng (thímrửa chén ấy) đem về nhà không?” Hứa Ân Ân hỏi.
“Có!” Sư Phó Bách vừa nói, hai tay vừa cầm con cua,“Thím Hồng còn nói, chị Ân Ân là người rất tốt!”
“Là do anh ấy mua.” Hứa Ân Ân nhìn Phí Kiệt liếc mắtmột cái, cũng vừa cùng đám nhân viên trao đổi ánh mắt.
“Cám ơn ông chủ.” Mọi người cùng nhau nói.
Phí Kiệt vừa thấy tất cả cùng nhìn anh với ánh mắtbiết ơn, lập tức toàn thân nổi da gà. Phí Kiệt cực kỳ mẫn cảm với mấy việc làmngười tốt này.
“Đừng dong dài, ăn xong thì biến đi, tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-nam-buc-hon/1885998/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.