Một buổi sáng, tôi thức dậy khi ánh nắng đã phủ khắp căn phòng. Như thế nào nhỉ? Dạo này tôi cảm thấy khá là khó chịu, đứa nhỏ rất thường không ngoan.
Nhìn sang bên cạnh, trống trơn. Tôi có chút giật mình, có khi nào, tất cả chỉ là mơ không nhỉ?
Anh đi đâu rồi? Tôi bắt đầu thấy bồn chồn trong dạ, bản thân những ngày qua nào bị hoang tưởng, phải không?
- Mark! - Tôi gọi anh, hết xuống bếp lại ra sân, vẫn không thấy người cần tìm đâu cả.
Chẳng lẽ, là do quá mong ngóng nên sinh ra tưởng tượng trong lòng?
Vừa lúc này, người đang bước vào từ phía cửa kia làm tôi giật mình thêm một lần nữa. Đôi bàn chân sớm đã cứng đờ, tựa như không thể di chuyển thêm.
- Em dậy rồi sao? - Bàn tay nào đó vuốt ve tóc tôi, giọng nói vẫn là ngọt ngào như vậy.
-... - Tôi nhào người đến ôm lấy anh, mình không nằm mơ thật - Anh đã đi đâu thế này?
- Ơ... - Mark tỏ ra ngạc nhiên tột độ - Thì ra cửa hàng mua nguyên liệu về nấu bữa sáng cho em.
-... - Tôi lại khóc nữa rồi, tệ thật.
- Em sao vậy? Thức dậy không thấy anh nên lo lắng à?
-... - Tôi chỉ biết gật đầu.
- Ừ. - Mark hôn lên tóc tôi, âu yếm - Vốn dĩ định tranh thủ lúc em còn ngủ thì chuẩn bị bữa sáng trước thôi.
Như vậy, khi em thức dậy, sẽ có thể ăn ngay được rồi.
-...
- Ngoan, đừng khóc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381501/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.