Anh mất gần hai ngày để kể lại mọi chuyện cho tôi nghe. Hệt như đang được chứng kiến một bộ phim mà ngay cả trong mơ tôi cũng không thể nào tưởng tượng nổi.
Đúng thật là nếu chỉ nhìn phiến diện từ một phía, sẽ có cảm giác mọi thứ đều đang chống lại ta.
Chỉ đến khi người trong cuộc giãy bày, tôi mới thôi đau đớn.
Tôi lại giở trò nghịch ngợm, cứ mỗi khi nghe đến đoạn kể tâm trạng của anh về mình, thì tôi vòi vĩnh, hỏi tới hỏi lui:
- Anh vừa nói rằng mình nhớ ai vậy?
- Nhớ em.
- Bức ảnh kia xem chừng lại chẳng phải em đấy!
- Hừm... - Mark xoa đầu tôi đến rối bù - Đâu phải em chưa từng thấy qua, còn ai vào đây nữa?
- Anh nói là anh yêu ai thế, em nghe chẳng được rõ nha.
Mark tỏ vẻ nguy hiểm nhìn tôi, hẳn là đã bị tôi chọc đến bốc hỏa đây mà. Sau đó, đột ngột, anh bế tôi lên.
- Anh không yêu em! - Mark điềm tĩnh nói, tôi thì trợn mắt nhìn - Mẹ của con anh mới là người anh yêu nhất.
- Hóa ra anh chỉ yêu mỗi "cô ấy" thôi à?
- Phải! - Anh gật đầu, chắc nịch - Yêu đến mức vừa nhìn thấy đã muốn hóa điên.
- Này, không phải anh đang định làm bậy đó chứ? - Tôi giật mình, toan vùng vẫy, nhằm thoát khỏi vòng tay kia.
- Lần này bị em đoán trúng rồi. - Chiếc mũi mát lạnh nào đó trượt dài trên mặt tôi, khiến tôi mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381499/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.