“Là ai?” Nhìn Tôn Diễn chăm chú, Trần Dung hỏi: “Người hẹn ta ra ngoài là ai?”
Tôn Diễn nói: “Còn không phải là tộc tỷ Trần Vi kia của muội sao!” Nói tớiđây, cậu nhếch miệng cười, dựa sát vào nàng nói: “Hiện tại phụ nhân nàyđang ở thành Kiến Khang, vốn cuộc sống không được như ý muốn, giết chếtnàng ta so với bóp chết một con kiến còn dễ dàng hơn, có cần ta ra tayhay không?”
Trần Dung rũ mắt, thấp giọng nói: “Nàng ta tàn nhẫnnhư vậy sao?” Nàng có chút hoảng hốt, đã sống hai kiếp, ngay cả kiếptrước mắt thấy nàng ta đắc ý phong quang còn bản thân chỉ có thể tángthân trong biển lửa, nàng vẫn luôn đố kỵ, luôn hận Trần Vi. Nhưng khiđó, nàng cũng chưa làm chuyện gì cả, mà Trần Vi kia lại hận thù sâu sắcnhư thế, không thể không đẩy nàng vào chỗ chết ư?
Hít một hơi, Trần Dung ngẩng đầu lên nói: “Không cần.”
“Được rồi, dù sao chỉ là một phụ nhân hèn mọn, muội muốn xử lý nàng ta chỉcần nói một câu.” Những lời này của Tôn Diễn vừa rót vào tai, Trần Dungkhông khỏi cười rạng rỡ, nói: “Đúng vậy, nàng ta chỉ là một phụ nhân hèn mọn.”
Nàng lại hỏi: “Vậy người cấu kết với đạo tặc kia là ai?”
“Cửu công chúa.”
Trần Dung gật đầu, nói: “Quả nhiên là nàng ta.”
Tôn Diễn lại thao thao bất tuyệt: “Đúng rồi, ở thôn trang kia của muội, bệhạ đã ban tặng mười mỹ thiếu niên, muội có muốn tiếp nhận hay không?”
Lời này vừa dứt, Trần Dung ngây ra.
Mà Tôn Diễn nhìn Trần Dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-cong-khanh/2509580/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.