Misao đứng hình trước lời thú nhận ngọt ngào của anh, cô đờ người ra...rồi trong phút chốc, cô định hỏi lại..
- Misao-tan! - tiếng kêu thất thanh vang lên.
Cô bạn thần thánh của cô cũng tới, phá nát khung cảnh thơ mộng không ainói thành lời được. Ôm cô chầm chập, khóc hết nước mắt, dụi dụi vào mácô:
- Cậu bị thương mà không nói với tớ gì hết! Tớ lo lắm biết không hả!?
- Tớ ổn mà. - cô xoa đầu cô bạn mình.
Anh bỏ ra ngoài, cô nhìn theo bóng anh. Chợt tới cửa, hình như quay lại, anh cười, đặt ngón tay lên môi:
- Suỵt.
Cô ngớ người...không ai để ý tới nó vì chỉ trong 1 khắc...anh bỏ đi.
"Tatsuki...Akira...anh ta muốn gì từ mình? Hả đàn anh...?" cô nhăn mặt, rồi rất nhanh chóng,cô trở lại trạng thái ban đầu, không còn tắc nghẽn suy nghĩ học tập nữa.
- Akira-san...sao anh ấy lại ở đây nhỉ? - cô bạn của cô chợt hỏi, khiến cô đứng hình lần 3.
- Tớ cứu anh ta. - Misao cố gắng tránh ánh mắt dò hỏi của Hana.
- Oh... - Hana cầm tay cô, cười - Có đau lắm không, Misao-tan?
Cô lắc đầu, rồi Hana nắm lấy tay kia của cô, nghiêm túc:
- Không học nữa nhé, chắc vài ngày nữa mới lành!
- Không. - cô trả lời ngay đơ.
=_= lỳ ghê...
Hana hết nước hết cái, dụ dỗ, đe dọa nhưng vẫn không dứt cô ra khỏi việc học được. Chán nản, bại trận, Hana đành nghe theo Misao, để yên cho cô học. Cô nghĩ có lẽ mọi chuyện tới đó đã kết thúc, ít ra lời nói của anh chỉlà cô nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/34923/chuong-3-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.