Anh đang đi,rất thoải mái vô tư lự, mặc cho phía sau trường có hơi bị nhiều cô tỏtình với anh...mà anh không hề quan tâm, chỉ ngồi bẹp xuống ghế thôi.
- Tatsuki-san, em thích anh.
Anh nhìn đôi chút, rồi ngáp dài, dựa lưng vào thành ghế, đầu ngả ra sau.
Chợt, anh thấy cô nàng "ném giày" đi ngang qua. Nhìn bộ dạng trông mà tứccười, tay cầm tập, tay cầm viết, nhăn mặt nhó mày giải bài tập, lại điđứng ngay thành cửa sổ. Có vẻ cô nàng không thấy anh, nhưng anh thấy cô, anh cười.
Cô có vẻ đẹp trông mà ngộ.
Anh nhìn cô, trông cô...có vẻ đẹp rất khổ sở...anh không biết mình có đúng không, nhưng...
Cô chợt đụng mắt anh, giật mình rồi nhíu mày, bỏ đi.
Anh cười. Cũng nhấc hông lên, bỏ đi.
- Sao anh không trả lời em...? - cô gái lúc nãy tỏ tình hỏi.
Anh chỉ quay đầu lại, nhìn lần nữa, rồi cười:
- Vì nếu tôi từ chối thẳng thừng, cô sẽ bị tổn thương đấy, cô gái.
- Vậy anh... - anh xen vào cắt ngang:
- Tôi từ chối.
Anh bỏ đi, dáng vẻ lưng thẳng, nghiêm túc cương nghị hết sức.
Đi ngang qua hành lang trường, anh lên cầu thang, chợt đi ngang qua "némgiày" anh liếc nhìn, mặc dù cô nàng đã cố hết sức tránh né ánh mắt soimói của anh, nhưng vẫn không thể nào chịu được dù chỉ 1 phút. Chợt:
- Coi chừng! - cô ôm anh nhảy vọt xuống cầu thang.
"Xoảng" nước văng tung tóe, dưới sàn đầy những mảnh thủy tinh, nhẩm chắc chắnđó là chậu cá, anh điếng người. May mà kịp né, không biết cái lọ thủytinh đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/34922/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.