Một tiếng sau tôi đãngồi ở nhà, ăn bánh quy kem, dọn dẹp bếp và xem ti vi. Sâu thẳm trongtâm trí tôi, tôi vẫn chưa tài nào quên được cái tin nhắn căn dặn tôi nên ở nhà. Khi ngồi bình an vô sự trong xe của Vee, tôi có thể dễ dàng coinó là một tin nhắn nhầm hay một trò đùa, nhưng vì bây giờ chỉ có mộtmình, tôi chẳng còn thấy tự tin chút nào nữa. Tôi định mở một bản nhạccủa Chopin để phá tan sự im lặng, nhưng tôi không muốn gây cản trở chothính giác của mình. Điều tôi không mong muốn nhất là có ai đó lẻn đếntừ đằng sau tôi...
Bình tĩnh lại! Tôi ra lệnh cho mình. Chẳng có ai lẻn đến sau mày đâu.
Một lúc sau, khi trên ti vi chẳng còn gì hay ho cả, tôi lên gác về phòng mình.
Phòng tôi khá sạch sẽ, vì vậy tôi đành quay ra phân loại quần áo trong tủtheo màu sắc, cố gắng cho chân tay bận rộn để không buồn ngủ. Chẳng cógì khiến tôi thấy yếu đuối hơn lúc ngủ, và tôi muốn hoãn việc đó lạicàng lâu càng tốt. Tôi phủi bụi mặt tủ com-mốt, rồi sắp xếp lại các gáysách theo trật tự ABC. Tôi tự trấn an mình rằng sẽ chẳng có chuyện gìtồi tệ xảy ra cả. Chắc chắn. Khi tôi thức dậy vào sáng mai, tôi sẽ nhậnra mình đã hoang tưởng đến mức ngớ ngẩn như thế nào.
Tuy nhiên,có lẽ tin nhắn đó là của một kẻ nào đó muốn rạch họng tôi khi tôi đangngủ. Vào một đêm kỳ quái như thế này, chẳng có gì là khó tin cả.
Một lát sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475457/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.