”Chúa ơi,“ Vee thì thầm. “Mình không nhìn lầm chứ? Mình vừa nhìn thấy Marcie trèo vào trong xe Jeep của Patch sao?”
Tôi mở miệng định nói, nhưng họng tôi như thể vừa bị ai đó nhét những cái móng tay vào.
”Chỉ là do mình tưởng tượng thôi,“ Vee nói, “hay cậu cũng thấy cái quần lọt khe màu đỏ của nó lộ ra bên dưới váy?”
”Đó không phải là váy,“ tôi nói, dựa lưng vào một tòa nhà.
”Mình đang cố tỏ ra lạc quan, nhưng cậu đúng đấy. Đó không phải là váy. Đó là một cái áo quây trùm lên cái mông teo tóp của nó. Nếu không có trọnglực thì cái áo đó đã bị tốc lên rồi.”
”Mình buồn nôn quá,“ tôi nói, cảm giác “những móng tay mắc trong cổ họng” bắt đầu lan xuống bụng.
Vee ấn vai tôi, ép tôi ngồi xuống vỉa hè. “Thở sâu vào.”
”Anh ấy đang đi chơi với Marcie.” Không thể tin nổi.
”Marcie là đồ lẳng lơ,“ Vee nói.
”Đó là lý do duy nhất. Nó là đồ con lợn. Con chuột.”
”Anh ấy đã bảo mình rằng giữa họ chẳng có chuyện gì cả.”
”Patch có thể có rất nhiều đức tính, nhưng trung thực không phải là một trong số đó.”
Tôi chớp mắt nhìn xuôi theo con phố nơi chiếc Jeep vừa biến mất. Tôi cảmthấy một thôi thúc khó giải thích là đuổi theo họ và làm một điều gì đómà có lẽ tôi sẽ hối tiếc - chẳng hạn như siết cổ Marcie bằng cái quầnlọt khe màu đỏ ngớ ngẩn của nó.
”Đây không phải là lỗi của cậu,“ Vee nói. “Hắn ta chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475455/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.