Nhìn đôi trẻ kia họp mặt, mừng mừng tủi tủi, cậu Bính hẳn là chẳng còn nỗi đau nào bằng. Dung dù mất trí nhớ vẫn là một lòng với hắn. Còn hắn, hắn cũng thương Dung thật. Cậu đúng là chẳng còn cách nào khác. Trên hết, cậu muốn Dung hạnh phúc. Cậu bảo Dung:
- Em đi với hắn đi.
Dung vẫn còn tức cậu Bính lắm, nhưng nghe cậu nói thế, Dung cũng cảm động. Nhớ lại những gì cậu Bính đã dành cho Dung những ngày qua, Dung chỉ tiếc là Dung và cậu không có duyên. Dung gật đầu, đỡ cậu Minh lên.
Cậu Minh vẫn còn yếu, nhưng cậu cũng cố gắng bước đi. Dung thì mấy ngày nay cũng chẳng ăn uống ngủ ngáy được mấy, sức cũng giảm đi mấy phần. Nhìn hai người đi xiêu đi vẹo, cậu Bính lại đành phải sai hai thằng hốt phân ngựa đứng gần đó đỡ cô cậu về nhà thầy mẹ Dung.
***
Thầy mẹ Dung thấy con gái và con rể được hai thanh niên to con đỡ về, thì vừa ngạc nhiên, lại vừa thương xót.
Nhìn hai đứa chúng nó tội nghiệp quá. Con Dung thì còn đỡ, dù cũng xanh xao hốc hác. Nhưng còn thằng Minh, cớ làm sao mà lại đến nông nỗi này?
Thầy Dung vội vàng đỡ cậu Minh lên giường. Dung lau người, rửa ráy chân tay cho cậu Minh, vừa làm Dung vừa khóc vì thương cậu. Thầy Dung thì sửa soạn thuốc lá để bôi bôi đắp đắp cho cậu Minh, đồng thời cũng sắp sửa thuốc thang gói lại đưa cho Dung sắc cho cậu uống.
Nhìn con gái ngơ ngơ ngác ngác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-chang-chang-sai-mot-chuyen-lang-ai/2050071/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.