Sau một thời gian cắm cúi học bài để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp cấp ba, một kỳ thi cuối cùng để Tuấn Phong hoàn thành cột mốc của mình, thì hôm nay ngày đó cũng đã đến với anh.
Không như những người khác, những nét lo âu thể hiện đầy trên khuôn mặt của họ, Tuấn Phong lại thản nhiên tươi tỉnh bước ra khỏi phòng thi. Anh vừa hoàn thành xong môn thi cuối cùng, môn sử. Đây là cái môn mà chỉ có anh và hai người khác ngồi trong phòng, cái môn mà hầu như nhiều học sinh đều né tránh và không lựa chọn.
Thực ra thì Tuấn Phong nghĩ môn sử có gì đâu mà phải tránh, chỉ cần niềm yêu thích thôi là cảm thấy môn sử rất hay và lôi cuốn rồi. Anh nghĩ chắc nhiều bạn cảm thấy phải học nhiều kiến thức và sự nhàm chán trong các bài học kinh nghiệm, rồi tính chất, diễn biến cứ lặp đi và lặp lại, do vậy mấy bạn mới loại bỏ bộ môn này.
Nếu không có lịch sử, thì quá khứ sẽ được nhắc lại bằng cái gì. Văn học thì sao nhỉ. Không, một khi mình đã nhắc đến quá khứ, thì chính là mình đã khơi gợi đến lịch sử, Tuấn Phong ngẫm nghĩ.
Tuấn Phong bỗng nhớ đến một câu nào đó mà anh từng đọc, nó định nghĩa lịch sử là những gì thuộc về quá khứ và gắn liền với xã hội loài người. Đang tranh đấu tư tưởng với chính mình, thì Tuấn Phong nghe thấy tiếng gọi của Nhật Thanh.
“Ông Phong.” Nhật Thanh nói lớn.
Tuấn Phong nhìn tới phía trước thì thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/may-va-gio/3167493/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.